Căn phòng 707
Căn phòng 707
Trần Minh Khang đã trải qua ba đêm gần như không ngủ trọn giấc. Căn hộ của Lê Quốc Thành để lại ở lầu sáu rộng rãi nhưng lạnh lẽo, ngập trong mùi giấy cũ và một thứ gì đó giống như dầu máy đã khô từ lâu. Anh vẫn chưa quen với tiếng thang máy kẽo kẹt chạy lên chạy xuống lúc nửa đêm, dù ông Bảy đã nói rằng hệ thống cũ thường xuyên bị kẹt.
Sáng hôm đó, Khang bắt đầu đi thu tiền thuê. Công việc này giúp anh có cảm giác mình đang làm chủ, dù chỉ là một tòa nhà cũ kỹ với hơn một nửa số căn hộ bỏ trống. Anh ghi chép số tiền từng căn vào một quyển sổ tay riêng, trong lòng liên tục nhẩm tính xem còn bao nhiêu tháng mới trả hết khoản nợ ba trăm triệu đồng đang đè nặng trên vai.
Tiếng gõ cửa căn 506 vang lên đúng lúc Khang đang định bỏ qua. Cửa mở rất nhanh, như thể người bên trong đã chờ sẵn.
Hạ Vy xuất hiện với mái tóc buộc thấp, gương mặt nhỏ nhắn nhưng đôi mắt sáng đến mức khiến Khang cảm thấy như mình vừa bị quét mã vạch. Trên tay cô là một chiếc bút đánh dấu màu vàng, ngón trỏ vẫn đặt ở giữa trang tài liệu đang đọc dở.
"Anh là chủ tòa nhà mới?"
"Trần Minh Khang. Anh đến thu tiền thuê."
"Em biết." Hạ Vy tựa người vào khung cửa. "Em có thể nói chuyện với anh khoảng năm phút không?"
"Chuyện gì?"
"Căn 707."
Khang nắm chặt quyển sổ tay trong tay. Ba từ này gần như ám ảnh anh từ khi bước chân vào An Bình Residence. Nó xuất hiện trong di chúc, trong những lời bóng gió của ông Bảy, và bây giờ là từ một cư dân mà anh chưa từng gặp gỡ chính thức.
"Em tên Hạ Vy." Cô gái hạ giọng. "Em sống ở đây được hơn một năm rồi. Trước khi anh đến."
"Anh biết."
"Anh có hồ sơ cư dân?"
"Anh có sổ tay." Khang nhún vai. "Nhưng căn 707 thì liên quan gì đến em?"
Hạ Vy không trả lời ngay. Cô nhìn dọc hành lang trống trải, nơi ánh đèn vàng nhạt phả xuống nền gạch cũ. Rồi cô nói rất chậm, như thể đang cân nhắc từng từ:
"Năm năm trước, anh trai em sống ở căn 707. Anh ấy biến mất trong lúc vẫn còn hợp đồng thuê. Không ai nhắc đến anh ấy nữa. Chủ cũ cũng chưa từng báo cáo hay tìm kiếm."
Khang im lặng. Anh không mong đợi một câu chuyện với mức độ nghiêm trọng như vậy vào buổi sáng thứ tư nhậm chức. Anh từng nghĩ điều tệ nhất mình phải đối mặt là một vài cư dân chây ì tiền nhà.
"Em muốn vào căn 707 để tìm đồ của anh trai. Em không muốn thuê. Em chỉ cần ba mươi phút."
"Không được."
Hạ Vy sững lại. Có lẽ cô đã chuẩn bị sẵn nhiều lý lẽ, nhưng chưa kịp dùng tới.
"Điều khoản di chúc quy định rõ." Khang cố giữ giọng trung lập. "Căn 707 tuyệt đối không được cho thuê. Anh không thể mở cho bất kỳ ai vào mà không có lý do hợp pháp."
"Anh trai em từng ở đó. Đó là lý do hợp pháp."
"Có bằng chứng không?"
Hạ Vy lùi vào trong căn hộ một bước, rồi nhanh chóng quay lại với một chiếc phong bì mỏng. Cô rút ra một tấm ảnh chụp bằng máy ảnh kỹ thuật số đời cũ, loại vẫn còn ghi ngày tháng ở góc phải. Trong ảnh là một người đàn ông trẻ đứng trước cửa một căn hộ, tay cầm chìa khóa, nụ cười hơi lệch.
Khang nhìn số phòng sau lưng người đó. *707*. Đúng là không thể nhầm lẫn.
"Em gái của anh ấy đang đứng cạnh, nhưng người chụp đã cắt mất nửa khuôn mặt em." Hạ Vy chỉ vào mép ảnh. "Anh trai em tên Hạ Minh. Anh ấy làm kỹ thuật viên mạng cho một công ty tên Nexum. Công ty này giải thể không lâu sau khi anh ấy mất tích."
"Em đã tìm anh ấy bằng cách nào?"
"Đủ cách. Nhưng không ai thừa nhận từng biết Hạ Minh. Hồ sơ lao động của anh ấy cũng biến mất."
Giọng Hạ Vy không run, nhưng Khang thấy những ngón tay cô siết chặt chiếc phong bì đến mức nhăn nhúm. Anh hiểu cảm giác đó. Anh đã từng nghe những người tìm kiếm người thân mất tích nói chuyện với cùng một kiểu bình tĩnh đáng sợ ấy.
"Nếu anh có thể cho em vào, em sẽ kể cho anh nghe những gì em biết về căn 707."
"Em biết gì?"
"Nhiều hơn anh nghĩ."
Khang thở ra một hơi. Bản năng đầu tiên của anh là từ chối. Điều khoản di chúc không chỉ là một dòng chữ. Nhưng bản năng thứ hai, cái phần khiến anh luôn tò mò về những điều bất thường, lại muốn biết người con gái này đang che giấu điều gì.
"Anh không thể mở cửa." Anh nói rõ ràng. "Nhưng nếu em có thông tin về căn 707 liên quan đến sự an nguy của tòa nhà, anh có thể ghi nhận."
"Anh sợ mất quyền sở hữu?"
"Anh sợ vi phạm di chúc và gây rắc rối cho tất cả mọi người."
Hạ Vy gật đầu chậm rãi. Cô không van nài thêm. Chỉ có sự thất vọng ánh lên trong đôi mắt sắc lẹm, rồi nhanh chóng chìm xuống dưới vẻ bình tĩnh quen thuộc.
"Em không bỏ cuộc đâu."
"Anh không mong em làm vậy."
"Em chỉ muốn biết sự thật."
Khang không trả lời. Anh bước lùi lại để tránh cảm giác như mình đang chặn cửa. Hạ Vy đóng cửa rất nhẹ, nhưng tiếng khóa vang lên vẫn khiến lồng ngực anh thắt lại.
Buổi chiều, Khang xuống tầng một để kiểm tra khu vực để xe. Anh vẫn còn suy nghĩ về câu chuyện của Hạ Vy. Căn 707 nằm ở cuối hành lang tầng bảy, nơi bụi phủ dày hơn bất kỳ chỗ nào khác. Anh chưa bao giờ nhìn thấy then cửa nào cũ kỹ đến vậy.
Khi đi ngang qua cửa dẫn xuống tầng hầm, Khang chợt khựng lại. Đã mấy lần anh định kiểm tra khu vực đó, nhưng lần nào cũng bị một việc khác kéo đi. Lần này, anh đặt tay lên cánh cửa thép và đẩy.
Cửa không khóa.
Cầu thang tầng hầm tối om, nhưng công tắc đèn vẫn còn hoạt động. Thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt hắt xuống những bậc thang bê tông trơn bóng vì hơi ẩm. Khang bước xuống một cách thận trọng, cố nhớ xem trong bản thiết kế tòa nhà có ghi chú gì về khu vực này không. Không có gì đáng kể.
Dưới chân cầu thang là một hành lang ngắn, kết thúc bằng một cánh cửa kim loại nặng. Trên tường, một ổ khóa điện tử hình chữ nhật màu xám tro bám bụi. Loại khóa này thường dùng vân tay hoặc mã số. Nhưng màn hình đã tắt, trông như đồ trang trí vô dụng.
Khang đưa tay quẹt nhẹ lớp bụi trên bề mặt ổ khóa. Ngay khi đầu ngón trỏ chạm vào mặt kính, màn hình bên trong lóe lên một tia sáng xanh lục yếu ớt. Khang giật mình rụt tay lại.
Ánh sáng tắt ngay lập tức.
Anh thử lại. Lần này đèn sáng lâu hơn gần nửa giây, như thể thiết bị đang cố nhận diện một thứ gì đó nhưng không đủ năng lượng để hoàn tất. Khang không dám thử lần thứ ba.
"Cháu không nên ở đây."
Giọng nói vang lên từ phía sau khiến Khang suýt bước hụt khỏi bậc thang cuối. Ông Bảy đứng ngay trên cầu thang, tay cầm một chiếc đèn pin cũ, gương mặt gầy guộc chìm trong bóng tối.
"Tầng hầm này không an toàn."
"Ổ khóa đó. Nó có dùng được không?"
"Không phải là thứ cháu cần hỏi lúc này." Ông Bảy bước xuống hai bậc thang. "Nếu cháu muốn quản lý tòa nhà, hãy bắt đầu từ việc tôn trọng những cánh cửa được thiết kế để đóng."
Khang nhìn lại ổ khóa. Đầu ngón tay anh vẫn còn cảm giác lạnh buốt như vừa chạm vào kim loại tích điện. Anh chắc chắn mình đã thấy ánh sáng nháy lên. Anh chỉ không hiểu vì sao nó lại phản ứng với mình.
"Ông biết cách mở nó?"
"Có những thứ chưa nên mở." Ông Bảy thở dài. "Người trẻ hay nghĩ rằng cứ mở ra là sẽ hiểu. Nhưng đôi khi, mở cửa là gọi thứ ngoài kia vào."
"Ông đang nói về cái gì vậy?"
"Ta nói về cái cửa sắt trước mặt cháu."
Khang im lặng. Ông Bảy lấy từ túi áo ra một chùm chìa khóa cũ, mở một hộp điện nhỏ trên tường và tắt cầu dao của hành lang tầng hầm. Bóng tối tràn xuống nhanh đến mức Khang phải đưa tay ra vịn vào lan can.
"Lên trên đi."
Khang nghe tiếng bước chân ông lão trèo lên trước. Anh không tranh cãi. Nhưng khi quay lưng đi, anh vẫn có cảm giác ổ khóa vân tay vừa rồi không hề rời mắt khỏi anh.
Vết bỏng nhẹ xuất hiện trên ngón trỏ khoảng một tiếng sau đó. Khang chỉ phát hiện khi đang sửa bản lề một cánh cửa tủ ở phòng khách. Da tay đỏ lên, hơi rát, có dấu hiệu bị kim loại nóng cứa qua. Anh không biết chính xác mình đã bị thương lúc nào, nhưng đoán là khi rút tay khỏi ổ khóa, cạnh sắc của nó đã rạch qua da.
Anh xuống căn hộ 402 của Nguyễn Hoàng với hy vọng bác sĩ có thể cho anh chút thuốc sát trùng.
Hoàng ra mở cửa ngay sau tiếng gõ thứ ba. Ông mặc một chiếc áo sơ mi trắng nhàu nhĩ, ống tay xắn cao, trên bàn làm việc có một bộ dụng cụ y tế được bày ngay ngắn. Căn hộ của ông lúc nào cũng có mùi cồn và trà đen.
"Cậu đụng vào vật gì mới hàn? Cạnh khá sắc."
"Không rõ nữa. Có lẽ ở tầng hầm."
Bàn tay Hoàng thoáng khựng lại khi lau vết thương. Sau đó, ông tiếp tục bôi thuốc như không có gì xảy ra.
"Tầng hầm tối. Cậu không nên xuống đó một mình."
"Có nhiều thứ mọi người nói tôi không nên làm quá."
"Vì cậu đang quản lý nơi từng có rất nhiều chuyện." Hoàng dán một miếng băng cá nhân nhỏ lên vết thương. "Một số chuyện tốt. Một số không tốt."
"Bác nghe gì về những người từng sống ở đây không?"
Hoàng nhìn Khang chằm chằm trong vài giây, sau đó quay sang sắp xếp lại bộ dụng cụ. Ông chậm rãi vặn chặt nắp lọ thuốc đỏ.
"Có những người rời đi trong âm thầm. Một số không để lại dấu vết. Người ta hay gọi họ là người mất tích."
"Bác tin là họ bị bắt đi?"
"Tôi tin là họ đã bị xóa khỏi nơi quen thuộc." Hoàng đứng thẳng dậy. "Nhưng không phải lúc nào cũng có người đi tìm họ."
Khang nghĩ đến đôi mắt của Hạ Vy khi cô nói về người anh trai mất tích. Anh cảm thấy một mối liên hệ mong manh giữa những con người ở đây, như một tấm lưới chỉ hiện hình khi bị kéo căng.
"Bác có quen ai tên Hạ Minh không?"
Gương mặt Hoàng không thay đổi. Nhưng cách ông im lặng lâu hơn bình thường một chút khiến Khang chú ý.
"Tôi không chắc." Hoàng nói từ tốn. "Nhưng cậu nên nhớ rằng có những cái tên không nên nhắc lại quá lớn."
"Sao vậy?"
"Vì người ta sợ nghe thấy."
Khang rời căn hộ 402 khi trời đã chạng vạng. Anh đi dọc hành lang tầng bốn, nơi đèn cảm biến cứ nhấp nháy như phản chiếu nhịp tim của chính tòa nhà. Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi lất phất trên mái tôn, tạo ra thứ tiếng vọng âm khô khốc đặc trưng của những chung cư cũ.
Khi bước vào thang máy, anh bấm nút lên tầng bảy. Cửa đóng lại, động cơ rung lên giống như đang ho, rồi cabin chuyển động chậm chạp. Qua khe cửa hẹp, ánh sáng các tầng lướt xuống dưới như một chuỗi đèn vàng đứt quãng.
Rồi thang máy dừng lại.
Khang nhìn bảng số. Nó không hiển thị tầng bảy. Cũng không phải tầng bốn mà anh vừa lên.
Số hiện trên màn hình là **8**.
Cửa thang máy mở ra rất chậm. Trước mắt anh là một hành lang hẹp, tối đặc, nơi những cánh cửa căn hộ đứng im lìm trong bóng tối. Không có đèn hành lang. Không có tiếng mưa. Chỉ có mùi bê tông ẩm và một thứ im lặng nặng nề đến nghẹt thở.
Khang không bước ra. Anh bấm nút đóng cửa liên tục cho đến khi cabin rung lên và tiếp tục đi lên. Khi cửa mở lần nữa, hành lang tầng bảy hiện ra với ánh đèn vàng quen thuộc.
Anh lao nhanh về phía căn hộ của mình, trái tim đập mạnh như vừa chạm phải một thứ không nên tồn tại.
Đêm đó, Khang ngồi trước quyển sổ tay của Lê Quốc Thành. Những mã số cư dân vẫn nằm im trên trang giấy ố vàng. Nhưng giữa các cột số, ở một dòng bị gạch mạnh, anh đọc thấy một dãy ký tự duy nhất: **707-00**.
Bên cạnh nó là một chữ ghi bằng bút chì, đã mờ đi vì thời gian:
**Đừng cho vào.**
Mưa vẫn rơi bên ngoài. Trần Minh Khang lần đầu tiên cảm thấy mình không chỉ đang quản lý một tòa nhà, mà đang đứng giữa một cánh cửa mà ai đó đã khép vào từ rất lâu.
Và cánh cửa đó, dường như, đang chờ đúng người để mở ra.