Dệt Truyện
Thầy Cúng Không Nhìn Thấy MaChương 2
20

Mắt Trống

Tiếng gõ cửa dồn dập lúc sáu giờ sáng kéo Duy ra khỏi giấc ngủ chập chờn. Anh mở cửa, thấy bà Tám – vợ ông Bảy – đứng ngoài sân, mặt tái nhợt, hai tay bà bấu chặt vào nhau như sợ chúng rời ra. Bà không chào hỏi, chỉ nói giọng run rẩy: “Anh Duy, nhà tôi có ma thật rồi. Ông Bảy bị đè cả tuần nay, đêm nào cũng có tiếng chân rượt ngoài hiên, sáng ra cổ tay toàn vết bầm. Anh mau qua giúp, kẻo không kịp.”

Duy đứng tựa cửa, nhìn bà Tám. Anh chưa kịp uống ngụm cà phê nào. “Bà à, tôi không phải thầy. Cha tôi mới là người làm mấy việc đó.”

Bà Tám rươm rướm nước mắt. “Anh là con trai ông Phúc, trời sinh đã phải gánh vác. Trong làng giờ không còn ai dám nhận vụ này. Anh không giúp thì cả nhà tôi chết mất.”

Duy thở dài. Anh ghét nhất bị ép vào cái vai mà mình chưa từng nhận. Nhưng nghĩ đến chuyện cha mới mất chưa tròn bốn chín ngày, người làng đổ dồn ánh mắt lên anh, anh lại thấy bứt rứt. “Được rồi, bà cứ để tôi xem. Nhưng tôi không hứa trừ được gì.”

Anh xách túi vải cũ có mấy dụng cụ của cha để lại – thật ra chỉ là đèn pin, sổ tay, bánh gạo và mấy nén nhang đã khô. Duy không tin vào nhang khấn, nhưng anh tin vào việc quan sát.

Nhà ông Bảy nằm cuối đường làng, lối vào qua con ngõ hẹp trồng đầy chuối. Vừa bước qua cổng, Duy đã thấy vài tàu lá chuối khô quệt vào mái hiên tôn, phát ra tiếng cọt kẹt như tiếng người rên. Anh ghi nhớ âm thanh đó.

Ông Bảy nằm co quắp trên giường, hốc mắt sâu, hai tay nắm chặt mép chăn. Cổ tay ông có vết bầm mờ, rộng chừng bốn ngón tay. Người nhà đứng vây quanh, ai cũng lộ vẻ sợ hãi. Họ kể với Duy rằng đêm nào cũng nghe tiếng bước chân chạy quanh hè, rồi có bóng đen đứng ngoài cửa sổ phòng ông Bảy. Có người còn bảo nghe tiếng thì thào gọi tên ông Bảy, van xin ông trả cái gì đó.

Duy ngồi xuống mép giường, bật đèn pin soi quanh phòng. Không có gì bất thường. Anh nhìn ra cửa sổ, thấy ngay bụi chuối đung đưa, tàu lá loà xoà chạm vào then gỗ. Trên bệ cửa có lớp bột trắng mỏng, rất khó thấy – bột gạo, loại người ta hay rắc trấn tà. Nhưng Duy thấy vết bột bị vén lệch về một phía, như có người đặt chân lên rồi vội phủi đi.

“Tối qua ai ngủ ở phòng ngoài?” Duy hỏi.

Một phụ nữ trẻ chỉ vào người đàn ông chừng ba mươi tuổi, ngồi co ro ở góc bàn thờ. “Dạ, thằng Hùng – cháu ruột ông Bảy. Cậu ấy xung phong canh chừng.”

Duy nhìn người đàn ông tên Hùng. Áo sơ mi nhăn nhúm, lưng hơi nhô về phía trước, mắt liếc ra cửa sổ. Anh không thấy Duy quan sát. Duy hỏi tiếp: “Cửa sổ phòng ông Bảy ai là người đóng?”

Hùng giật mình, ấp úng: “Dạ… tôi đóng. Sợ gió thổi.”

Duy gật đầu, không nói thêm. Anh bước ra sân, nhìn xuống nền đất sau bếp. Có vài vết chân trần rất rõ, song song với hai vệt dây cước mảnh nằm chằng chịt dưới mái hiên. Duy cúi xuống, dùng que khều sợi cước lên. Nó được cột vào mấy miếng vải đen vứt trong hốc chuối. Anh hiểu ra một phần.

Chiều hôm đó, Duy về nhà. Lam đang ngồi ở bậu cửa sau, tay cầm cốc trà đã nguội. Cô nhìn anh, chần chừ một lúc rồi nói khẽ: “Anh Duy, em cần nói với anh chuyện này.”

Duy ngồi xuống bên cạnh. “Chuyện gì?”

“Trong gương buồng tắm, mỗi lần em soi là em thấy một cô gái mặc áo dài trắng đứng sau lưng em.” Giọng Lam run nhẹ. “Cô ta không nhìn em, mà nhìn về phía cửa buồng anh. Môi cô ta mấp máy gọi… ‘Anh Cữu’.”

Duy nhíu mày. “Cữu? Em có nghe nhầm không?”

“Không. Rõ lắm. Nhưng em không biết Cữu là ai. Cô ta chỉ đứng đó, không làm gì, nhưng em sợ lắm.”

Duy yên lặng. Anh đã từng đọc trong sổ tay của cha về loại dấu vết người chết – những ký ức lặp lại như tiếng bước chân, mùi hương, câu nói, hành động. Chúng không có ý thức, không chủ ý hại người. Cô gái trong gương ấy có lẽ cũng chỉ là một mảnh ký ức cũ kỹ, vướng lại ở ngôi nhà. Nhưng cái tên “Anh Cữu” thì làm anh khó chịu. Nó gợi lên thứ gì đó quen quen.

“Đừng sợ,” Duy nói. “Nó chỉ là ký ức thôi. Không có ý thức, cũng chẳng biết em đang nhìn nó. Càng để ý nó càng hiện rõ. Tốt nhất là đừng soi gương lúc tối.”

Lam gật đầu, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt cốc trà. Duy biết cô không tin anh, nhưng anh chưa biết phải trấn an thế nào.

Tối đó, Duy mở cuốn sổ ghi chép của cha. Anh lật đến đoạn viết về “Mắt Trống” – dòng chữ nắn nót bằng mực xanh đã phai. Cha anh viết: “Người có Mắt Trống thì linh hồn không nhận ra, và ngược lại, người đó cũng không nhìn thấy linh hồn. Vì thế, họ không bao giờ bị những thứ từ ký ức người chết bám theo. Họ như một chỗ trống giữa hai thế giới.” Dòng cuối ghi chú nhỏ: “Duy là một trong số đó. Từ nhỏ thằng bé đã không sợ bóng tối, vì chưa từng thấy gì.”

Duy ngồi lặng rất lâu. Cuốn sổ không phải là bằng chứng cho siêu nhiên, mà là một lời giải thích rất đỗi giản dị: có thể anh không thấy ma vì anh không thuộc về tần số đó. Nhưng cha anh lại cho rằng đó là một khả năng hiếm người có. Anh cười nhạt, tự hỏi “thấy ít hơn” thì tốt hơn chỗ nào.

Nhưng ngay lúc này, anh cũng nhận ra một điều: vì không thấy bóng ma nào, nên anh có thể nhìn thẳng vào con người. Vụ nhà ông Bảy không có ma. Nó có mùi của đất đai và tiền bạc.

Ba hôm sau, Duy lặng lẽ quan sát Hùng. Anh phát hiện cứ đến mười một giờ đêm, Hùng lại ra sau hè, kéo mấy tấm vải đen buộc vào cây sào dài, khua lên trước cửa sổ phòng ông Bảy. Khi có gió thổi, tà áo đen phồng lên, đổ bóng lên rèm cửa, tạo thành một hình thù loại “bóng đen không mặt”. Cùng lúc, Hùng giật sợi cước cột ngang chân giường, làm chăn đắp của ông Bảy bị kéo căng, khiến người nằm mê ngủ có cảm giác bị đè chặt. Còn vết bầm trên cổ tay ông Bảy, theo Duy quan sát, là do chính ông tự cấu mình trong lúc mơ nửa tỉnh nửa mê, bị tiếng chân giả kích thích.

Duy quay lại toàn bộ bằng điện thoại. Anh không phát tán, chỉ lưu bằng chứng. Đêm thứ tư, anh rủ thêm ông trưởng thôn và hai người hàng xóm đáng tin, giấu mình sau bụi chuối. Đúng mười một giờ, Hùng xuất hiện. Mọi thứ diễn ra đúng như anh tiên đoán.

Duy bật đèn pin rọi thẳng vào Hùng. “Muộn rồi, xin lỗi đã làm phiền màn trình diễn của anh.”

Hùng tái xám, buông sào, loạng choạng bỏ chạy về phía sân. Người làng ập tới giữ lại. Duy không cần dùng sức, chỉ giơ chiếc điện thoại đang phát đoạn ghi hình. “Đây, ai muốn xem ‘ma’ thì có đủ.”

Sáng hôm sau, dân làng tụ tập trước nhà ông Bảy. Duy kéo một chiếc ghế đẩu ra giữa sân, đặt lên đó sợi dây cước, mảnh vải đen, bột gạo và chiếc điện thoại. Anh nói ngắn gọn, giọng tỉnh queo: “Không có ma. Chỉ có người cháu trai muốn ông Bảy bán mảnh đất đang lên giá để trả nợ. Anh ta dựng hiện trường, giả bóng đè, gieo lời đồn, để cả nhà hoảng loạn. Còn vết bầm, là do bị chuột rút ban đêm, không ai bóp cả.”

Lời anh vừa dứt, đám đông xôn xao. Kẻ bảo đúng, người nói “biết đâu vẫn có ma thật, chỉ là thằng Hùng lợi dụng”. Hùng cúi mặt, không chối. Điện thoại Hùng được người nhà mở ra, hiện lên tin nhắn trao đổi với một người môi giới bất động sản: “Chừng nào ông già ký bán thì nhắn tao.” Dân làng nhìn Hùng bằng ánh mắt khinh bỉ lẫn xót xa. Đất mẹ cha để lại, mà có đứa vì nợ nần dám giả ma dọa ruột thịt.

Bà Tám khóc, đỡ ông Bảy ra cửa. Ông già gầy guộc nhìn Hùng, không nói câu nào. Hùng cuối cùng cũng bật ra hai tiếng: “Con xin lỗi.” Rồi anh ta bỏ đi, không ai giữ lại.

Duy nhét lại đèn pin vào túi, quay về nhà. Anh không thấy vui vì phanh phui sự thật. Trái lại, anh thấy nặng nề hơn: chuyện người sống hại người sống bằng cái bóng của ma quỷ chẳng khác gì chuyện siêu nhiên. Cũng là một dạng nuôi dưỡng lời đồn, cũng khiến người ta khiếp sợ.

Cuối ngõ, một người phụ nữ mặc áo khoác xám đứng tựa xe máy, cuốn sổ nhỏ ghi chép trên tay. Trần Nhã An – phóng viên mảng xã hội – nhìn Duy bước tới. Cô nói, giọng không khách sáo: “Anh không giống thầy cúng gì cả.”

Duy liếc cô. “Tôi chưa từng nói tôi là thầy.”

“Vậy sau vụ này anh tính làm gì?”

Duy không trả lời. Anh nhìn sang phía gương buồng tắm hắt bóng ngoài hiên. Đâu đó sau lưng, Lam đang kéo rèm cửa sổ, rồi cô rụt người lại, thở gấp. Duy quay phắt vào nhà.

Trong tấm gương nhỏ treo gần bếp, không có gì. Chỉ có bóng Lam ngồi bệt xuống sàn, hai tay ôm đầu. Duy bước nhanh tới, nhưng anh không thấy gì.

Chỉ nghe tiếng thì thào mỏng như sương, rất nhẹ, từ phía tấm gương: “Anh Cữu… về rồi.”

Duy đứng im. Anh không thấy ma. Nhưng lần đầu tiên anh biết chắc, có thứ gì đó thật đang bắt đầu.

Chương này khiến bạn cảm thấy thế nào?

Chương trướcChương sau