Dệt Truyện
Người Thuê Nhà Phòng Bên CạnhChương 4

Bữa ăn lúc nửa đêm

Đã gần hai giờ sáng, An vẫn ngồi trước màn hình máy tính, bản thảo dày cộm in nổi bật dưới ánh đèn bàn hắt xuống. Cô xoay khớp ngón tay đang mỏi nhừ vì gõ phím, rồi cúi xuống đọc lại đoạn văn cuối cùng. Chữ nghĩa nhòe nhoẹt, không phải vì cận, mà vì tâm trí cô đã trôi đi đâu đó từ lâu.

Căn hộ 503 vẫn còn hơi lạ lẫm. Đồ đạc đã sắp xếp gọn gàng, gần đầy đủ, nhưng mỗi đêm khi mọi âm thanh xung quanh chìm xuống, An lại thấy mình nhỏ bé và trống trải lạ thường. Cô đã dọn đến đây được ba tuần. Ba tuần đủ để quen với cánh cửa không còn ai mở ngoài mình, đủ để tập nấu những bữa ăn đơn giản cho một người, nhưng chưa đủ để quên rằng bảy năm của một mối tình có thể kết thúc bằng một câu nói gọn lỏn.

"Có lẽ mình không còn phù hợp với nhau nữa."

Đó là câu mà Minh đã nói, khi An vừa nhận thêm một đầu việc ở nhà xuất bản. Khi ấy cô không kịp buồn, cũng không kịp

Bạn vừa đọc phần mở đầu của chương. Mở khóa để đọc tiếp toàn bộ nội dung và giữ quyền đọc trên tài khoản này.

Chương dành cho độc giả ủng hộ

Mở khóa một lần và giữ quyền đọc trên tài khoản này.

Chương trước