Dệt Truyện
Người Thuê Nhà Phòng Bên CạnhChương 2
20

Người hàng xóm im lặng

Sáng hôm ấy, An bị đánh thức bởi tiếng còi xe vọng lên từ dưới lòng đường. Cô nằm im một lúc, nhìn trần nhà trắng trơn không quen thuộc. Căn hộ 503 vẫn còn mùi sơn mới pha lẫn mùi giấy đóng thùng. Đêm đầu tiên trôi qua không mấy dễ chịu, vừa lạ chỗ vừa phải làm quen với những âm thanh mơ hồ từ bên kia bức tường. Bây giờ ánh sáng ban mai hắt qua rèm cửa mỏng, khiến mọi thứ sáng rõ hơn, nhưng lòng cô vẫn còn bòng bong nhớ về căn hộ cũ.

An xoay người ngồi dậy, cố gắng ép bản thân vào nhịp sống bình thường. Cô mở vali, lôi ra bộ đồ ở nhà, rồi vào nhà tắm rửa mặt. Nước lạnh khiến cô tỉnh hẳn. Trong gương, gương mặt cô hơi sưng, quầng thâm dưới mắt hiện rõ. Cô không trang điểm, chỉ buộc tóc cao, mặc áo thun rộng và quần short rồi xách túi rác nhỏ ra ngoài.

Hành lang tầng năm vắng lặng. An bước ra, cẩn thận khép cửa sau lưng, tay kia cầm túi rác. Cô định quay về phía thang máy thì nghe tiếng "ding" vang lên. Cánh cửa thang máy mở, một người đàn ông bước ra.

An khựng lại.

Người đó cao, mặc áo sơ mi trắng dài tay có vẻ hơi nhăn, quần tối màu, vai đeo ba lô đen. Tóc anh hơi rối, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi như thể vừa trải qua một đêm dài. Anh cũng thấy cô, bước chân chậm lại nửa nhịp.

Ánh nhìn hai người chạm nhau đúng một giây rồi cùng dời đi. An cảm thấy tim mình nảy lên một nhịp vì bất ngờ. Hành lang hẹp, ánh đèn vàng nhạt hắt xuống mảng tường bong tróc nhẹ. Người đàn ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một cái rồi rẽ sang trái, dừng trước cửa căn 504.

Đó là lần đầu tiên An chạm mặt người hàng xóm của bức tường mỏng.

Cô đứng yên tại chỗ, nghe tiếng chìa khóa lách cách. Anh mở cửa nhanh, bước vào, rồi đóng lại. Tiếng "cạch" vang lên dứt khoát, không có lời chào nào ngoài cái gật đầu kín đáo.

An nhìn cánh cửa 504 đóng im lìm trước mặt. Cô nhận ra mình đã nín thở từ lúc nào, thở ra một hơi dài, rồi quay đi.

Trong lúc chờ thang máy xuống, cô vô thức ngoái lại nhìn hành lang. Không có gì thay đổi. Cánh cửa 504 màu nâu cũ kỹ, tay nắm inox mờ dấu vân tay. Người đàn ông đó gọn gàng, ít nói, thậm chí hơi lạnh lùng.

“Có khi nào mình gây tiếng ồn đêm qua khiến anh ta khó chịu không?” Ý nghĩ vụt qua, nhưng An gạt đi. Cô chỉ mới chuyển đến một ngày.

Suốt buổi sáng, An cố gắng dọn dẹp tiếp. Căn 503 vẫn còn nhiều thùng giấy chưa mở. Cô sắp xếp sách lên kệ, treo vài bộ quần áo vào tủ. Nhưng tâm trí cô cứ quay lại khoảnh khắc ở hành lang. Người đàn ông ấy nhìn cô như nhìn một người xa lạ, không tò mò, không thân thiện. Cái gật đầu như một phép lịch sự tối thiểu.

An tự hỏi anh ta làm nghề gì mà về nhà lúc sáng sớm với vẻ mệt mỏi như vậy. Có thể là nhân viên trực đêm, bảo vệ, hoặc tài xế. Cô không dám đi sâu hơn vì không có cơ sở. Nhưng cô nhớ rõ đôi mắt sâu, hơi trũng, và cách anh ta nắm chìa khóa rất chắc, động tác mở cửa dứt khoát như đã quen sống một mình từ lâu.

Buổi chiều, An ra ngoài mua ít đồ. Cô ghé tiệm tạp hóa đầu ngõ, mua chổi, giẻ lau, vài thứ lặt vặt. Về đến chung cư, cô bấm thang máy lên tầng năm. Khi cửa thang máy mở, cô bước ra và theo thói quen liếc về phía căn 504. Cửa vẫn đóng. Hành lang vẫn im lìm.

Cô vào nhà, khóa trái cửa, đặt túi đồ xuống bếp. Cảm giác trống trải lại kéo đến. Cô bật nhạc nhỏ từ điện thoại để lấp khoảng lặng, rồi bắt tay vào lau dọn.

Đêm xuống, chung cư cũ chìm vào yên tĩnh. An ngồi trước bàn làm việc, mở máy tính kiểm tra email. Cô là biên tập viên, công việc có thể làm từ xa, nhưng cô thích đến văn phòng để không bị cô đơn bủa vây. Hôm nay cô xin nghỉ một ngày để dọn nhà. Bản thảo vẫn còn vài chương chưa đọc, nhưng cô không tập trung được.

Cô mở cửa sổ cho thoáng, rồi pha một ly trà nóng. Gió nhẹ thổi vào, mang theo tiếng xe cộ xa xa. Cô ngồi xuống ghế, kéo chăn mỏng qua chân. Màn hình điện thoại sáng lên, vài tin nhắn từ bạn bè hỏi thăm “dọn nhà xong chưa”, “có cần giúp không”. Cô chỉ trả lời ngắn gọn rồi để điện thoại úp xuống.

Cô vốn không thích làm phiền người khác. Ngay cả chuyện chia tay, cô cũng chỉ nói với một hai người thân thiết. Mọi người khuyên cô nên hẹn hò, ra ngoài cho khuây khỏa, nhưng cô không đủ năng lượng. Cô muốn ở nhà, muốn làm quen với không gian mới, muốn học cách sống một mình lần nữa.

Khoảng hơn mười một giờ đêm, An tắt đèn phòng khách, vào phòng ngủ. Cô nằm xoay người về phía bức tường. Căn 503 và 504 nằm cuối hành lang, vách ngăn mỏng đến mức ban đêm cô nghe rõ những tiếng động nhỏ từ bên kia vọng sang. Hôm trước là tiếng nước chảy. Tối qua có tiếng lạch cạch như xoong nồi va vào nhau, rồi tiếng chân bước nhẹ.

Bây giờ, An vô thức lắng nghe.

Không có tiếng nhạc, không có tiếng tivi. Chỉ có tiếng nước chảy trong nhà tắm. Một lúc sau, tiếng vật gì đó đặt xuống bàn, rồi tiếng hộp quẹt ga. Cô không rõ anh ta có hút thuốc không, nhưng mùi thuốc lá nhẹ thoảng qua khe thông gió. Cô không ghét, chỉ thấy đó là một dấu hiệu của sự sống.

An nhắm mắt lại, cố hình dung ra người đàn ông ban sáng. Anh ta mặc áo sơ mi trắng, tóc rối, mắt trũng. Có thể anh ta vừa tan ca. Công việc gì đó vào ban đêm. Vì sao lại chọn sống một mình ở chung cư cũ như cô? Vì sao lại ít nói đến vậy?

Những câu hỏi không có lời đáp khiến An càng tò mò. Nhưng cô biết rõ giới hạn của mình. Cô không phải mẫu người thích làm quen bằng cách gõ cửa nhà người khác. Cô cũng không muốn vướng bận chuyện tình cảm. Vừa mới bước ra khỏi mối tình bảy năm, cô không muốn vội vã để ý đến ai.

Nhưng tò mò thì vẫn cứ tò mò. Đó là bản chất của con người.

Một tiếng động lớn hơn vang lên từ phòng bên: tiếng bát đũa khua nhẹ. Có lẽ anh ta đang ăn gì đó lúc nửa đêm. An mở mắt nhìn trần nhà. Cô nhớ cảm giác đói khi về khuya, nhưng cô không muốn xuống bếp. Cô xoay người sang bên kia, kéo chăn lên cằm.

Dần dần, tiếng động nhỏ lại. Cô nghe tiếng bước chân đi về phía phòng tắm, rồi tiếng vòi nước mở rồi tắt. Sau đó là im lặng hoàn toàn.

Căn phòng chỉ còn tiếng thở của cô. Nhưng An cảm thấy kỳ lạ: cô không còn sợ hãi như đêm đầu tiên nữa. Sự im lặng này không đáng sợ. Nó giống như một tấm chăn mỏng bao bọc, vừa đủ để cô biết rằng bên kia bức tường cũng có một con người đang sống, đang thở.

Cô nhắm mắt, cố xua đi những nghĩ ngợi vẩn vơ. Ngày mai cô phải đi làm trở lại, phải bắt nhịp với công việc. Nhưng trước khi chìm vào giấc ngủ, An vẫn kịp nghĩ một điều nhỏ xíu:

“Người hàng xóm im lặng đó... có lẽ cũng cô đơn giống mình.”

Không phải thương hại, chỉ là một nhận ra mơ hồ giữa đêm.

Sáng hôm sau, An dậy sớm hơn dự định. Cô chuẩn bị xong, khóa cửa cẩn thận, rồi ra hành lang. Cô vô tình nhìn sang căn 504 một lần nữa. Cửa vẫn đóng.

Cô mỉm cười nhẹ, rồi bước vào thang máy, lòng thầm nhắc mình đừng để ý quá nhiều.

Nhưng trên đường đến văn phòng, cô vẫn nhớ đôi mắt mệt mỏi của người đàn ông ấy. Cô tự hỏi, liệu anh ta có bao giờ nhìn thấy cô, có bao giờ tò mò về người hàng xóm mới chuyển đến chưa?

Có lẽ không. Nhưng mà... có lẽ có.

Chương này khiến bạn cảm thấy thế nào?

Chương trướcChương sau