Phóng Viên Mai Linh
Quán cà phê nằm khuất trong một con hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Du, nơi Minh An thường ngồi khi cần tránh xa những cuộc gọi từ cơ quan. Buổi chiều hôm ấy, anh đến quán sau khi rời khỏi trụ sở công an, trong đầu vẫn còn văng vẳng câu nói của Hoàng Nam về người đàn ông xuất hiện trước ngôi nhà cũ của Trần Duy vào đúng ngày giỗ. Ly cà phê đen trên bàn đã nguội được nửa, nhưng Minh An không để ý. Anh đang lật lại những trang tài liệu về nhân chứng Lưu Xuân Thắng, cố tìm một sơ hở nào đó trong lời khai mâu thuẫn mười năm trước.
“Anh là Minh An, phải không?”
Giọng nữ vang lên từ phía sau, rành rọt và không hề lưỡng lự. Minh An ngước lên, theo phản xạ gấp tập tài liệu lại trước khi nhìn người vừa hỏi. Một người phụ nữ trẻ, khoảng ba mươi tuổi, mái tóc đen dài buông hờ sau lưng, đeo chiếc túi chéo màu nâu nhạt. Cô mặc áo sơ mi trắng giản dị, nhưng ánh mắt lại có vẻ sắc sảo của một người quen quan