Ga Tàu Số 4
Ga Tàu Số 4
Ánh nắng gắt chiếu qua lớp kính mờ của trụ sở đội hình sự, nhưng không xua được cái lạnh vẫn đeo bám Minh An từ khi rời khỏi căn hộ. Một đêm trắng. Điện thoại anh đã nóng ran vì kiểm tra đi kiểm tra lại bức email kỳ lạ lúc ba giờ sáng, nhưng dòng chữ vẫn không hề thay đổi:
*"Ngày mai, 21:45. Ga tàu số 4. Người phụ nữ mặc áo đỏ sẽ chết."*
Minh An đẩy cửa vào phòng làm việc của Hoàng Nam. Anh ném chiếc điện thoại lên bàn, màn hình vẫn còn mở thư.
"Hoàng Nam. Cậu phải đọc cái này."
Hoàng Nam ngước khỏi tách cà phê đen, chưa kịp định thần. Người đàn ông 45 tuổi với mái tóc hớt cao và đôi mắt sắc như dao cắt, đang trong một buổi sáng bình thường — việc anh không bao giờ ngờ tới là một chuyên gia tâm lý tội phạm ít giao tiếp lại xuất hiện trước cửa văn phòng mình trước cả bảy giờ.
"Cho tôi đoán." Hoàng Nam đặt ly cà phê xuống. "Một vụ án mạng?"
"Nghiêm túc." Minh An lướt tay qua bề mặt màn hình. "Tài khoản gửi thư là tranquangduy1990@gmail.com."
Ngón tay Hoàng Nam đang gõ bàn chợt ngừng lại. Anh cau mày, đưa tay kéo điện thoại lại gần rồi đọc kỹ tên người gửi. Một khoảng im lặng kéo dài.
"Trần Duy?" Hoàng Nam nhíu mày. "Cậu đang đùa tôi đấy à?"
"Tôi đã kiểm tra ba lần. Tài khoản này được tạo vào năm 1990 — sau này Trần Duy dùng để liên lạc với luật sư trong thời gian bị tạm giam. Sau khi hắn chết trong tù, nhà cung cấp dịch vụ đã đóng tài khoản theo quy định." Minh An dừng lại, giọng hạ thấp. "Mười năm rồi."
Hoàng Nam bật cười khẩy, nhưng nụ cười không chạm tới mắt. Anh đẩy chiếc điện thoại trả về phía Minh An như đẩy một thứ gì đó không sạch sẽ.
"Cậu biết có bao nhiêu kẻ bệnh hoạn thích chơi khăm kiểu này không? Đặc biệt là với những vụ án nổi tiếng. Chỉ cần một thằng nhóc nào đó biết chút kỹ thuật, nó có thể mạo danh bất cứ ai — kể cả người đã chết." Hoàng Nam với tay lấy điếu thuốc trên bàn nhưng không bật lửa, chỉ ngậm giữa hai ngón tay. "Mày đánh hơi được vụ này từ đâu? Thời gian trùng với vụ án mạng sắp được săn đón? Hay lại là một trò 'thao túng tâm lý' nào đó trong giáo trình?"
Minh An đứng yên nhìn bạn mình. Anh hiểu sự hoài nghi của Hoàng Nam. Cả hai đã làm việc cùng nhau từ nhiều năm nay — Hoàng Nam, người cảnh sát thực dụng, tin vào bằng chứng, hiện trường và quy trình, không tin vào những lời tiên tri từ mồ mả. Chính điều đó khiến anh ta trở thành đối trọng hoàn hảo với Minh An, kẻ sống trong thế giới của những hành vi, động cơ và những mô hình tâm lý.
"Đây không phải chuyện đùa." Minh An giữ nguyên ánh mắt. "Tôi muốn cậu ra ga tàu số 4 với tôi tối nay. Trước 21:45."
"Sao tôi phải làm vậy?"
"Vì nếu email là thật, sẽ có một người chết tối nay ngay giữa một ga tàu đông đúc. Nếu email là giả, thì cậu chỉ mất một buổi tối để chứng minh tôi sai." Minh An dừng lại trước khi ra cửa. "Còn nếu cậu chọn không làm gì và email là thật — cậu nghĩ cậu sẽ sống tiếp thế nào?"
Hoàng Nam không trả lời. Nhưng khi Minh An bước ra khỏi cửa, anh nghe thấy tiếng ghế lùi phía sau, và Hoàng Nam gọi với theo:
"Mấy giờ tôi phải ra đó?"
---
Ga tàu số 4 nằm ở phía đông thành phố, nơi có những chuyến tàu đêm muộn chở khách về các tỉnh lân cận. Sân ga vắng hơn những ga khác, chỉ có vài hành khách lác đác ngồi trên ghế nhựa kiểm tra điện thoại hoặc ngủ gật chờ chuyến tàu khuya.
Hoàng Nam đứng từ trên cầu thang nhìn xuống sân ga, hai tay đút túi áo khoác. Anh đã bố trí hai trinh sát ở hai đầu sân ga, mặc thường phục — một người giả vờ đọc báo, một người khác đang gọi điện thoại. Không ai biết họ ở đó vì mục đích gì. Hoàng Nam không muốn tuyên bố rằng một email vô danh khiến cả một đội hình sự phải giương mắt canh chừng.
Minh An đứng ngay bên dưới đồng hồ treo tường — vị trí anh chọn có thể quan sát toàn bộ lối vào sân ga. Anh nhìn đồng hồ. 21:30.
"Còn mười lăm phút." Hoàng Nam đi xuống cầu thang, đến đứng cạnh Minh An. Lần đầu tiên anh nhận thấy quầng thâm dưới mắt người bạn — dấu vết của một đêm không ngủ. "Trông cậu kinh khủng lắm."
"Tôi không ngủ được." Minh An nói ngắn gọn.
"Vì bức email?"
"Vì tôi cứ nghĩ về Trần Duy." Giọng Minh An thấp đến mức Hoàng Nam phải lắng nghe kỹ mới nghe rõ. "Ngày hắn chết, tôi có cảm giác chưa hiểu hết con người đó. Hắn nói với tôi một câu trước khi bị giải về trại giam: 'Anh đang khóa một vụ án, không phải mở nó.' Tôi không hiểu ý hắn lúc đó. Và bức email này khiến tôi tự hỏi..."
"Cậu đang để quá khứ ám vào đầu đấy." Hoàng Nam quay đi, mắt dò quanh sân ga. "Trần Duy là kẻ giết người hàng loạt. Mười một nạn nhân. Hắn đã bị xét xử công khai, kết án dựa trên hàng tá bằng chứng vật lý và lời khai nhân chứng. Đừng để một trò lừa đảo tầm thường xáo trộn lý trí của cậu."
"Vậy thì giải thích làm sao chuyện tài khoản email?"
"Bất cứ ai cũng có thể lập một tài khoản trùng tên. Cậu là chuyên gia phân tích hành vi, cậu biết rõ hơn ai hết: kẻ bắt chước luôn muốn gieo rắc nỗi sợ bằng cách mạo danh những gì đáng sợ nhất."
Minh An im lặng vài giây, rồi nói khẽ:
"Nhưng tôi đã kiểm tra địa chỉ IP qua nhà cung cấp dịch vụ. Tài khoản đúng là đã bị đóng mười năm trước. Không một nhà cung cấp nào có thể kích hoạt lại một tài khoản đã bị xóa hoàn toàn. Vậy thì làm sao một bức email từ địa chỉ đó có thể xuất hiện trong hộp thư của tôi?"
Hoàng Nam quay phắt lại nhìn Minh An. Trong khoảnh khắc đó, có gì đó vụt qua ánh mắt anh ta — có thể là sự bối rối, có thể là điều mà một cảnh sát giàu kinh nghiệm không bao giờ muốn thừa nhận: nỗi sợ trước một điều không thể giải thích.
"Hai mươi mốt giờ bốn mươi lăm." Tiếng loa thông báo chuyến tàu khiến cả hai giật mình. Hoàng Nam thì thầm. "Để rồi xem."
Hành khách bắt đầu di chuyển. Một nhóm sinh viên đang cười nói rôm rả, vài người công nhân mang ba lô, một gia đình trẻ với đứa con nhỏ đang được mẹ dỗ dành. Sân ga bỗng đông hơn trong vài phút khi tàu sắp cập bến.
Ánh mắt Minh An quét nhanh qua từng khuôn mặt. Chuyên gia tâm lý không phải người quan sát thông thường — anh đọc ngôn ngữ cơ thể, cử chỉ, nhịp thở, ánh mắt. Kẻ sắp giết người thường có sự khác thường về mức độ tập trung. Hung thủ đến để hành động, không gây chú ý, nhưng không đến để ngắm cảnh.
Và rồi anh thấy cô ấy.
Một người phụ nữ bước ra từ sảnh chờ, tay xách chiếc túi màu đen vừa phải, mái tóc dài uốn nhẹ. Trên người cô là chiếc áo vest màu đỏ rực rỡ — quá nổi bật giữa không gian màu xám của ga tàu. Cô bước nhanh về phía cửa soát vé, có vẻ đang vội để kịp chuyến tàu sắp đến.
Minh An chạm tay vào cánh tay Hoàng Nam.
"Áo đỏ." Anh nói, giọng nghẹn lại.
Hoàng Nam đã nhìn thấy. Anh lập tức nhấc máy bộ đàm, ra hiệu cho hai trinh sát giữ vị trí, mắt dõi theo người phụ nữ đang tiến dần về phía đầu sân ga. Cô ấy dừng lại bên một cột đèn, rút điện thoại ra xem rồi tắt màn hình. Bồn chồn nhìn đồng hồ.
Trong sân ga, tiếng tàu từ xa bắt đầu rền lên, mặt đất rung nhẹ.
"Chuyến cuối cùng đến cảng Hải Vân." Hoàng Nam nói nhỏ vào bộ đàm. "Bám chặt đối tượng nữ mặc áo đỏ. Đừng để mất dấu."
Minh An không nhìn Hoàng Nam. Anh dán mắt vào người phụ nữ — có gì đó không ổn. Cô ta cứ liên tục liếc nhìn về phía cuối sân ga, chỗ khuất sau cột thông báo, nơi bóng đèn đang chập chờn. Một người bình thường chờ tàu sẽ không có những cử chỉ ngập ngừng như vậy.
Cô ấy lo lắng về điều gì đó.
Đúng lúc tàu bắt đầu lao vào sân ga, tiếng động cơ gầm rú ùa tới, bánh xe mài lên đường ray phát ra âm thanh chói tai, khiến tất cả mọi âm thanh khác bị nuốt trọn — tiếng cười của sinh viên, tiếng trẻ con khóc đòi mẹ, tiếng loa thông báo, tất cả.
Một bóng người đội mũ lưỡi trai, mặc áo khoác tối màu, di chuyển nhanh qua dòng người đang xếp hàng chờ lên tàu. Bóng người này không xách hành lý, không nhìn về phía tàu, mà di chuyển theo đường vòng cung về phía cột đèn nơi người phụ nữ mặc áo đỏ đang đứng.
Minh An nhận ra điều này cùng lúc với Hoàng Nam.
Họ lao về phía đó, nhưng quá muộn.
Kẻ lạ mặt áp sát từ phía sau người phụ nữ trong một chuyển động nhanh và chính xác. Một thanh kim loại mảnh sáng lên dưới ánh đèn ga, giáng xuống — rồi một tiếng hét đau đớn xé tan tiếng động cơ tàu. Cú đâm thứ nhất, thứ hai, thứ ba, liên hồi, không ngừng nghỉ.
Người phụ nữ mặc áo đỏ gục xuống, máu túa ra từ bên ngực, lan trên mặt đất xi măng thành một vũng tối.
Đám đông hoảng loạn. Người ta la hét, bỏ chạy, giẫm đạp lên nhau. Hoàng Nam hô to cho trinh sát phong tỏa lối thoát, rồi lao tới chỗ tên tấn công trong khi hắn buông nạn nhân ra và rút chạy.
Minh An đứng chết lặng một giây — đúng một giây.
Rồi anh quỳ xuống bên người phụ nữ. Cô còn thoi thóp. Đôi mắt cô mở to, vô hồn nhìn trần nhà ga, và đột nhiên bàn tay cô chụp lấy cổ tay Minh An với một lực đáng kinh ngạc. Cô mở miệng như muốn nói điều gì đó.
"Tôi... tôi sẽ chết..." cô thì thào, từng chữ cắt qua nhau. "...đừng để hắn làm tiếp... đừng để hắn làm tiếp..."
"Cô ấy không đi nhanh hơn được đâu. Gọi cấp cứu!" Minh An quát lên với một trong hai trinh sát đang chạy về phía anh, rồi quay lại nhìn người phụ nữ. "Cô giữ bình tĩnh. Cô sẽ ổn thôi."
Nhưng cô ấy không ổn. Minh An nhìn theo cánh tay cô từ từ buông lỏng rồi rơi hẳn xuống, đôi mắt mở to nhưng không còn nhìn thấy gì.
Một cơn im lặng kỳ lạ bao trùm quanh người Minh An, át đi mọi tiếng ồn của sân ga. Anh nhìn xuống vũng máu đang lan rộng dưới bàn tay mình, nơi người phụ nữ vừa nắm lấy cổ tay anh không lâu trước đó. Một vết đỏ thẫm hình bàn tay nhỏ in trên áo sơ mi trắng.
Vài phút sau, Hoàng Nam quay lại, tay vẫn còn giữ một góc áo của tên tấn công đã bị anh khống chế và khóa tay. Khuôn mặt anh đỏ bừng, nhịp thở dồn dập, nhưng khi ánh mắt rơi xuống thi thể người phụ nữ dưới chân Minh An, mọi đường nét trên khuôn mặt anh cứng lại.
"Cô ta..." Hoàng Nam nuốt khan, không nói hết câu.
"Chết rồi." Minh An thở ra, đứng dậy. Đầu gối anh run nhẹ, nhưng giọng anh vẫn giữ bình tĩnh quen thuộc. "Đúng 21:45. Đúng người phụ nữ áo đỏ. Đúng ga tàu số 4."
Hoàng Nam nhìn xuống bàn tay đang siết chặt chiếc bộ đàm của mình, các đốt ngón tay trắng bệch.
"Mẹ kiếp." Anh không kìm được tiếng chửi thề. "Mẹ kiếp."
Cả hai người đàn ông đứng giữa sân ga hỗn loạn, nơi các trinh sát đang gọi người đến phong tỏa hiện trường. Xung quanh họ, tiếng người hét gọi, tiếng điện thoại quay phim, tiếng còi xe cứu thương đang tiến đến — nhưng Minh An không nghe thấy gì ngoài chính ý nghĩ trong đầu mình.
*Nếu email này là thật, thì email nào trong quá khứ cũng có thể là thật.*
*Và nếu tất cả đều là thật... thì người gửi chúng không thể là người đã chết.*
Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi máu của người phụ nữ vừa chết vẫn còn ướt. Hơi thở anh chậm lại, não bộ bắt đầu chạy qua hàng nghìn khả năng trong vài giây.
*Ai đang làm việc này? Và tại sao gửi cho tôi?*
Hoàng Nam bước đến đặt một bàn tay nặng nề lên vai Minh An.
"Cậu đã thấy trước chuyện này." Giọng Hoàng Nam khàn đi. "Không phải là một trò đùa."
"Không, không phải trò đùa." Minh An ngước lên nhìn bạn mình. Trong đôi mắt của nhà phân tích tội phạm, điều vừa nhen lên hồi sáng giờ đã thành một ngọn lửa. "Chúng ta phải mở vụ án này. Bắt đầu từ bức email."
Hoàng Nam gật đầu chậm rãi, rồi nhìn về phía thi thể người phụ nữ mặc áo đang được các nhân viên y tế trải bạt phủ kín.
"Xác nhận danh tính trước." Anh nói bằng giọng của một sĩ quan đang chỉ đạo, lấy lại sự lạnh lùng quen thuộc sau cú sốc ban đầu. "Tôi muốn biết cô ta là ai, tại sao lại đến đây tối nay, và liệu có mối liên hệ nào..."
Anh dừng lại, không dám nói tiếp cái tên đang treo lơ lửng trong không khí giữa hai người.
Một người đàn ông trong bộ cảnh phục bước lại gần, giơ tập ghi chú:
"Thưa đội trưởng, chúng tôi tìm thấy thẻ căn cước trong túi xách nạn nhân. Tên cô ấy là Lê Thu Hà, 47 tuổi, nghề luật sư."
Minh An nhận tấm thẻ, nhìn vào bức ảnh của một người phụ nữ trung niên đứng tuổi, nghiêm túc, với mái tóc búi gọn gàng. Có gì đó trong ký ức anh chợt vang lên như một hồi chuông — anh đã nhìn thấy khuôn mặt này trước đây. Không phải ngoài đời, mà trong một tập hồ sơ mốc meo lưu tại Viện nghiên cứu.
Trong hồ sơ vụ án Trần Duy.
Mai Linh — phóng viên mà Minh An chưa từng nghĩ sẽ gặp — là một người phụ nữ điềm tĩnh. Cô đứng ở góc sân ga để ghi hình, giơ một câu hỏi về phía Minh An. Nhưng Minh An không trả lời. Anh quay lưng lại, đút tay vào túi quần và bước nhanh về phía cầu thang, rời xa ánh đèn flash chói mắt.
Bởi vì trong đầu anh lúc này chỉ có một dòng suy nghĩ — một nỗi sợ hãi lạnh lẽo chạy dọc xương sống khi một mảnh ghép nhỏ khớp vào vị trí:
*Người phụ nữ vừa chết là một luật sư. Một luật sư từng tham gia phiên tòa xử Trần Duy.*
*Và tên cô ta bắt đầu bằng chữ L, giống như chữ L trong một cái tên mà Trần Duy đã nói với anh trong bức thư cuối cùng.*
*"Khi anh đọc được bức thư này, tôi đã chết. Kẻ đang đọc không phải là người duy nhất cần tìm tôi. Hãy tìm kẻ không bao giờ nói tên mình."*
Minh An dừng lại giữa cầu thang, tay vịn trơn trượt vì mồ hôi. Anh thò tay vào trong áo khoác, nơi anh giữ một phong bì đã nếp nhăn và ố vàng sau nhiều năm — bức thư mà anh đã giữ kín, không bao giờ tiết lộ cho bất kỳ ai.
*Có lẽ đã đến lúc cần đọc lại.*