Kẻ Bắt Chước Quay Lại
Mưa rơi suốt đêm không dứt. Sáng hôm sau, bầu trời thành phố vẫn âm u như một tấm rèm xám ướt nặng. Minh An nhận được cuộc gọi của Hoàng Nam lúc bảy giờ mười lăm phút, khi anh vừa nhấp ngụm cà phê đầu tiên trong ngày.
"Lưu Xuân Thắng chết rồi." Giọng Hoàng Nam khàn đặc, không chào hỏi. "Ngay trong đêm qua."
Minh An đặt tách cà phê xuống. Hơi nóng còn vương trên đầu ngón tay, nhưng cái lạnh từ giọng nói bên kia đầu dây lan nhanh xuống lồng ngực. "Ở đâu?"
"Ký túc xá công nhân vệ sinh, phía sau bệnh viện thành phố. Chúng ta đã cho người giám sát hắn suốt từ chiều qua, hai trinh sát thay phiên nhau đứng ngoài cổng." Hoàng Nam ngừng một nhịp, như để nén cơn giận. "Ấy vậy mà sáng nay người trực tầng phát hiện hắn nằm chết trong phòng, cửa vẫn khóa từ bên trong."
Minh An nhắm mắt lại. Trong vài giây, anh thấy hiện lên hình ảnh căn phòng nhỏ chật hẹp, nền gạch lạnh lẽo, và một xác người nằm co quắp giữa vũng máu khô. Anh lắc đầu,