Điều Tra Viên Vũ Quang
Mưa rả rích rơi trên con đường ngoại ô phía bắc. Hoàng Nam ngồi im trong xe, tắt máy, nhìn qua kính lái về phía căn nhà vườn cũ kỹ nằm khuất sau những cây mít già. Trời đã sẩm tối, ánh đèn vàng hắt ra từ cửa sổ tầng một như một hơi thở mệt mỏi. Anh không báo trước chuyến ghé thăm. Anh chưa bao giờ là người thích những cuộc đối đầu với người cũ, đặc biệt là với Vũ Quang.
Căn nhà vẫn thế, mười năm chưa thay đổi nhiều. Một ngôi nhà cấp bốn rộng, mái ngói âm dương, tường quét vôi xanh nhạt. Điều duy nhất khác là hàng rào sắt đã gỉ sét và cánh cổng không còn sáng bóng. Hoàng Nam bước xuống xe, kéo cổ áo khoác cao hơn cho khỏi những hạt mưa nhỏ li ti. Đất dưới chân trơn, vườn cây rậm rạp bên hông nhà trông như một mảng tối bất động.
Anh bấm chuông. Tiếng chuông vang lên khô khốc rồi chìm trong tiếng mưa. Mất vài giây, có tiếng bước chân chậm rãi vang trong nhà. Cửa chính mở ra một khe hẹp. Vũ Quang xuất